NHẬN DIỆN GIÁ TRỊ, NGUỒN LỰC TÍN NGƯỠNG, TÔN GIÁO TẠI TỈNH AN GIANG
Thực hiện đề tài cấp Nhà nước về “Nghiên cứu, phát huy giá trị và nguồn lực tín ngưỡng, tôn giáo phục vụ phát triển đất nước trong giai đoạn mới”, vừa qua, đoàn công tác của Viện Dân tộc học và Tôn giáo học đã phối hợp với Sở dân tộc và tôn giáo tỉnh An Giang tổ chức buổi tọa đàm khoa học với chủ đề: “Nhận diện và phát huy giá trị, nguồn lực tín ngưỡng, tôn giáo phục vụ phát triển”. Tham buổi tọa đàm có ông Danh Lắm - Phó Giám đốc Sở Dân tộc và Tôn giáo tỉnh; Ông Đào Văn Xem – Trưởng Ban Tôn giáo và đại diện lãnh đạo các cơ quan: Uỷ ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam; Sở Văn hoá và Thể thao; Sở Du lịch tỉnh An Giang cùng các cán bộ, chuyên viên của Sở Dân tộc và tôn giáo.
TS. Nguyễn Văn Quý thay mặt đoàn công tác trình bày mục đích, ý nghĩa của
Toạ đàm: mong muốn được tìm hiểu thực tế về giá trị, nguồn lực tín ngưỡng, tôn
giáo trên địa bàn tỉnh An Giang. Đoàn công tác của Viện Dân tộc học và Tôn giáo
học mong muốn được tìm hiểu sâu hơn nữa về công tác phát huy các giá trị và nguồn
lực của tín ngưỡng, tôn giáo trên các phương diện nhận thức, đạo đức, văn hóa
và kinh tế trên địa bàn tỉnh ngoài ra cũng tìm hiểu những khó khăn, thuận lợi
và những giải pháp nhằm phát huy hơn nữa những giá trị và nguồn lực của các tôn
giáo trên địa bàn tỉnh. TS. Nguyễn Văn Quý nhấn mạnh, kết quả của buổi tọa đàm
có giá trị thực tiễn quan trọng nhằm hướng đến xây dựng tư vấn chính sách sát thực
với tình hình thực tế.

TS. Nguyễn Văn Quý – Trưởng đoàn công tác phát
biểu tại Tọa đàm
Nội dung chính của buổi tọa đàm xoay quanh những vấn đề sau:
Thứ nhất, tỉnh
An Giang, được tái lập trên cơ sở sáp nhập tỉnh An Giang và tỉnh Kiên Giang từ năm
2025 theo Nghị quyết của Quốc hội. Tỉnh là một địa bàn có vị trí đặc biệt quan
trọng về quốc phòng, an ninh có đường biên giới khoảng 148 km, tiếp giáp
Campuchia. Tổng diện tích tự nhiên 9.888,91 km², dân số trên 4,9 triệu người và
là vùng đất hội tụ của 29 dân tộc anh em cùng chung sống, trong đó các dân tộc
thiểu số như Khmer, Chăm, Hoa. Đặc điểm nổi bật nhất trong bức tranh xã hội của
địa phương chính là sự đa dạng, phong phú về đời sống tín ngưỡng, tôn giáo. Nơi
đây là vùng đất hội tụ và giao thoa của 14 tôn giáo được Nhà nước công nhận.
Hiện nay, toàn tỉnh có khoảng 2,2 triệu tín đồ, chiếm tới 46% dân số, cùng với
đội ngũ nhân sự tôn giáo đông đảo gồm 1.675 chức sắc, 4.217 chức việc và hơn
3.000 nhà tu hành. An Giang còn là nơi khởi sinh của các tôn giáo nội sinh như Bửu
Sơn Kỳ Hương, Phật giáo Hòa Hảo, Tịnh Độ Cư Sĩ Phật Hội Việt Nam,… tạo nên một
bản sắc văn hóa - tâm linh đặc thù, đóng vai trò là nguồn lực nội sinh quan
trọng cho sự phát triển bền vững của địa phương.
Thứ hai, hiện
nay trên địa bàn tỉnh, nguồn lực tôn giáo đã và đang được nhận diện, phát huy
một cách mạnh mẽ, đặc biệt là trong lĩnh vực từ thiện xã hội và an sinh xã hội.
Các con số thống kê cho thấy sự đóng góp vật chất rất lớn. Chỉ tính riêng năm
2025, các tôn giáo đã đóng góp cho từ thiện, an sinh xã hội trên 718,7 tỷ đồng.
Điển hình là Phật giáo Hòa Hảo, chỉ tính riêng nhiệm kỳ (2019 – 2024), công tác
phúc lợi xã hội là 2.500 tỷ đồng, riêng năm 2025 đạt 610 tỷ đồng. Giáo hội Phật
giáo Việt Nam tỉnh An Giang sau sáp nhập đã vận động trên 300 tỷ đồng mỗi năm
để xây cầu, làm đường và hỗ trợ người nghèo. Những hoạt động như hệ thống xe
chuyển bệnh miễn phí, bếp ăn từ thiện, và các đội xây dựng nhà Đại đoàn kết
không chỉ hỗ trợ trực tiếp cho những hoàn cảnh khó khăn mà còn góp phần củng cố
khối đại đoàn kết toàn dân tộc.
Thứ ba, bên
cạnh nguồn lực vật chất, giá trị di sản văn hóa gắn với tín ngưỡng, tôn giáo trên
địa bàn tỉnh An Giang cũng là một tiềm năng to lớn đang được định hình để phục
vụ phát triển. Toàn tỉnh hiện có 153 di tích đã được xếp hạng, bao gồm 3 di
tích quốc gia đặc biệt cùng với 767 cơ sở tín ngưỡng cộng đồng. Hệ thống các
công trình thờ tự này không chỉ mang giá trị về kiến trúc, nghệ thuật mà còn
lưu giữ ký ức lịch sử và những chuẩn mực ứng xử được trao truyền qua nhiều thế
hệ. Lễ hội tín ngưỡng, tôn giáo là một phần không thể tách rời của nguồn lực
này. Theo đó, trên địa bàn tỉnh An Giang hiện có 139 lễ hội diễn ra hàng năm,
tiêu biểu nhất là Lễ hội Vía Bà Chúa Xứ Núi Sam chính thức được UNESCO ghi danh
là di sản văn hóa phi vật thể đại diện của nhân loại vào ngày 05/12/2024. Những
lễ hội này đóng vai trò kết nối di tích với đời sống hiện tại, tạo ra không
gian thực hành văn hóa và là động lực thúc đẩy du lịch tâm linh, góp phần vào
sự tăng trưởng kinh tế của tỉnh. Tuy nhiên, các nguồn lực này vẫn còn nhiều
tiềm năng chưa được khai thác hết. Một vấn đề cốt lõi được đặt ra trong toạ đàm
là sự cần thiết phải chuyển đổi từ quản lý công trình đơn thuần sang quản lý
giá trị di sản. Thực tế cho thấy, việc phát huy giá trị di sản đôi khi bị nhầm
lẫn với việc làm mới công trình, hoặc mở rộng quy mô tổ chức lễ hội một cách
quá mức, dẫn đến nguy cơ làm suy giảm tính chân xác và yếu tố gốc của di tích.
Tiềm năng của lễ hội vẫn chưa được phát huy tối đa nếu chỉ đo lường bằng số
lượng người tham dự, mà thiếu đi sự chú trọng vào việc bảo vệ nội dung văn hóa
cốt lõi và vai trò chủ thể của cộng đồng. Ngoài ra, việc phát huy nguồn lực của
các tôn giáo cần có có những chính sách cụ thể, sát với thực tiễn để quản lý
một cách hiệu quả nhất. Bên cạnh đó còn là sự xuất hiện của các hiện tượng tôn
giáo mới, các cơ sở thờ tự tự phát đặt ra những thách thức không nhỏ cho công
tác quản lý nhà nước về tín ngưỡng, tôn giáo trên địa bàn tỉnh An Giang.
Thứ tư, để
tạo điều kiện cho các tôn giáo phát huy tốt nhất các nguồn lực, chính quyền
tỉnh An Giang đã thực hiện nhiều cách làm đổi mới. Về mặt hành chính, tỉnh đã
đẩy mạnh cải cách thủ tục, cắt giảm 50% thời gian giải quyết hồ sơ liên quan
đến tín ngưỡng, tôn giáo so với quy định; đồng thời tiếp nhận và giải quyết
hàng trăm hồ sơ thông qua dịch vụ công trực tuyến. Công tác đào tạo, bồi dưỡng
được chú trọng với việc tổ chức các lớp nghiệp vụ cho hàng trăm lượt cán bộ,
công chức để nâng cao năng lực quản lý sau sáp nhập. Uỷ ban MTTQ Việt Nam tỉnh
An Giang đã đổi mới phương thức tuyên truyền theo hướng "đi từng ngõ, gõ
từng nhà", tranh thủ tiếng nói của người có uy tín và các chức sắc để vận
động tín đồ tham gia các phong trào thi đua yêu nước. Các mô hình như "Xóm
đạo bình yên", "Cơ sở thờ tự văn hóa" hay mô hình "02
An" (an ninh trật tự và an sinh xã hội) đã khéo léo kết hợp giữa đạo đức
tôn giáo với quy ước khu dân cư, tạo nên môi trường sống văn minh, an toàn.
Bên
cạnh đó, chính quyền cũng tích cực hỗ trợ các tổ chức tôn giáo trong các hoạt
động quan hệ quốc tế, như tạo điều kiện cho cộng đồng Islam (Hồi giáo) tổ chức các lễ nghi truyền thống,
góp phần nâng cao vị thế của tôn giáo địa phương. Việc ban hành các văn bản quy
phạm pháp luật đã xác lập rõ trách nhiệm của từng cấp chính quyền và tổ chức
trong việc quản lý di tích, đảm bảo sự phối hợp liên tục thay vì chỉ xử lý theo
vụ việc. Trong tương lai, tỉnh sẽ đẩy mạnh chuyển đổi số trong công tác thông
tin để tiếp cận thế hệ trẻ là tín đồ, đồng thời kiên trì thực hiện phương châm
“chủ động, chân thành, tôn trọng, tin cậy” trong đối thoại với các tổ chức tôn
giáo. Những nỗ lực này hướng tới mục tiêu cuối cùng là xây dựng một môi trường
hòa hợp, tiếp tục đóng góp thiết thực vào sự gắn kết cộng đồng và phát triển
kinh tế - xã hội của tỉnh An Giang trong giai đoạn mới.
Phát
biểu tại buổi tọa đàm, ông Danh Lắm - Phó Giám đốc Sở Dân tộc và Tôn giáo tỉnh
An Giang nhấn mạnh những giá trị của tôn giáo trên các phương diện: đạo đức,
văn hóa, giáo dục truyền thống, vật chất, ổn định xã hội, xây dựng hệ thống
chính trị ở địa phương và đối ngoại. Tuy nhiên, trong quá trình phát huy giá trị
và nguồn lực của các tôn giáo cần chú ý đến những hoạt động trá hình, lợi dụng,
gây hiềm khích tôn giáo.

Đoàn công tác khảo sát và chụp ảnh lưu niệm với Ban trị sự Tịnh
Độ Cư Sĩ Phật Hội Việt Nam tại Hưng An tự, phường Rạch Giá, tỉnh An Giang
Phát biểu kết thúc tọa đàm, TS. Ngô Quốc Đông – Phó Viện trưởng Viện Dân
tộc học và Tôn giáo học cho rằng, muốn phát huy giá trị và nguồn lực tôn giáo cần
có những giải pháp đồng bộ, đó là xây dựng cơ chế hợp tác giữa chính quyền và tổ
chức tôn giáo; xác định phát huy giá trị và nguồn lực tín ngưỡng, tôn giáo là
việc của cả hệ thống chính trị và cần phát triển hài hòa giữa giá trị tôn giáo,
tín ngưỡng và giá trị kinh tế; cần ưu tiên gìn giữ, bảo tồn tính tôn nghiêm và
giá trị tâm linh của các tôn giáo.