image banner
VI | EN
  • SO SÁNH MỨC ĐỘ HẠNH PHÚC GIỮA NGƯỜI THEO TÔN GIÁO VÀ KHÔNG THEO TÔN GIÁO Ở VÙNG ĐỒNG BẰNG SÔNG CỬU LONG

    Dựa trên kết quả khảo sát ở vùng đồng bằng sông Cửu Long và các mục tiêu phát triển bền vững, bài viết phân tích thực trạng và đề xuất giải pháp nhằm nâng cao hạnh phúc của người theo tôn giáo. Kết quả cho thấy, người theo tôn giáo và không tôn giáo có những quan niệm và đánh giá khác nhau về mức độ hạnh phúc của mình. Chỉ số hạnh phúc của người dân theo tôn giáo cao hơn 0,138 điểm so với người không theo tôn giáo. Trên cơ sở đó, nghiên cứu đề xuất các giải pháp phát huy vai trò của tôn giáo để góp phần nâng cao hạnh phúc của người dân vùng đồng bằng sông Cửu Long trong thời gian tới

  • NGHỀ THUỐC NAM CỦA NGƯỜI DAO Ở XÃ BA VÌ, THÀNH PHỐ HÀ NỘI: THỰC TRẠNG VÀ MỘT SỐ VẤN ĐỀ ĐẶT RA

    Bài viết làm rõ thực trạng nghề thuốc nam của người Dao ở xã Ba Vì, thành phố Hà Nội trên các khía cạnh: quan niệm về sử dụng thuốc nam hiện nay; sự thay đổi về nguồn dược liệu; hiện đại hóa quy trình chế biến và bảo quản thuốc nam; đổi mới trong cách thức tổ chức sản xuất của nghề thuốc; mở rộng thị trường và tạo dựng thương hiệu cho sản phẩm thuốc nam. Từ hoạt động kinh tế phụ trợ trong truyền thống, hiện nay nghề thuốc nam đã vươn lên trở thành sinh kế chính, góp phần thay đổi cơ cấu kinh tế, nâng cao thu nhập và giảm nghèo cho các hộ gia đình. Tuy nhiên, nghề thuốc nam cũng đang phải đối mặt với một số khó khăn như: suy giảm nguồn dược liệu tự nhiên, thách thức trong hội nhập thị trường và năng lực cạnh tranh, bất cập về hành lang pháp lý và sự mai một tri thức dân gian. Trên cơ sở đó, bài viết đề xuất một số kiến nghị nhằm bảo tồn và phát triển nghề thuốc nam của người Dao trong bối cảnh hội nhập.

  • Phát triển sinh kế của một số tộc người ở vùng biên giới tỉnh Đồng Nai

    Bài viết phân tích thực trạng sinh kế của một số cộng đồng tộc người ở vùng biên giới tỉnh Đồng Nai. Kết quả nghiên cứu cho thấy, các hoạt động sinh kế của người dân địa phương bao gồm sinh kế nông nghiệp, phi nông nghiệp và một số hình thức sinh kế xuyên biên giới, được tổ chức và duy trì với những hình thức khá đa dạng nhằm thích ứng với điều kiện kinh tế - xã hội của địa phương. Tuy nhiên, trong bối cảnh hiện nay, những hoạt động sinh kế này cũng bộc lộ một số khó khăn và thách thức, đặc biệt liên quan đến sự khác biệt trong khả năng tiếp cận nguồn lực, vị thế kinh tế và cơ hội tiếp cận thị trường giữa các nhóm tộc người. Từ thực tiễn đó, bài viết thảo luận một số vấn đề cần được quan tâm trong hoạch định chính sách nhằm ổn định đời sống kinh tế và thúc đẩy phát triển sinh kế bền vững cho các cộng đồng tộc người sinh sống tại khu vực biên giới Việt Nam - Campuchia thuộc tỉnh Đồng Nai.

  • KHAI THÁC NGUỒN LỰC VĂN HÓA TRONG PHÁT TRIỂN DU LỊCH CỘNG ĐỒNG CỦA NGƯỜI HMÔNG Ở XÃ MƯỜNG LỐNG, TỈNH NGHỆ AN

    Bài viết phân tích việc khai thác nguồn lực văn hóa trong phát triển du lịch cộng đồng của người Hmông (Mông) tại xã Mường Lống, tỉnh Nghệ An. Trên cơ sở đó làm rõ cách thức các giá trị văn hóa truyền thống của cộng đồng được huy động và chuyển hóa thành các sản phẩm phục vụ hoạt động du lịch; đánh giá những lợi ích kinh tế - xã hội mà du lịch cộng đồng mang lại; đồng thời chỉ ra những khó khăn và thách thức trong quá trình khai thác các nguồn lực này. Từ đó, thảo luận một số vấn đề đặt ra và đề xuất định hướng nhằm nâng cao hiệu quả khai thác nguồn lực văn hóa, góp phần thúc đẩy phát triển du lịch cộng đồng theo hướng bền vững tại xã Mường Lống hiện nay

  • HIỆU QUẢ VẬN HÀNH HỆ THỐNG CHÍNH TRỊ CƠ SỞ Ở VÙNG DÂN TỘC THIỂU SỐ TRONG BỐI CẢNH ĐỔI MỚI, SẮP XẾP TỔ CHỨC BỘ MÁY

    Bài viết phân tích hiệu quả vận hành hệ thống chính trị cơ sở ở xã Yên Minh, tỉnh Tuyên Quang trong bối cảnh thực hiện mô hình chính quyền địa phương hai cấp. Kết quả cho thấy, với định hướng lấy người dân làm trung tâm, quá trình chuyển đổi số được thúc đẩy, thủ tục hành chính có nhiều chuyển biến tích cực, góp phần nâng cao niềm tin và sự hài lòng của người dân. Tuy nhiên, trong giai đoạn đầu triển khai, một số thách thức đang đặt ra như sự hạn chế về năng lực của một bộ phận cán bộ, tình trạng “quá tải” trong thực thi nhiệm vụ, sự không tương thích giữa chuyên môn với vị trí công tác; “khoảng cách số” và mức độ tiếp cận, sử dụng dịch vụ công chưa đồng đều giữa các nhóm dân cư; yêu cầu về “sát dân, bám cơ sở” gặp khó khăn khi không gian quản trị được mở rộng; người có uy tín và các thiết chế xã hội truyền thống trở nên khó xác định được vị trí của mình trong mô hình quản trị số. 

  • BIẾN ĐỔI KHÔNG GIAN THIÊNG TRONG ĐỜI SỐNG CỘNG ĐỒNG DÂN TỘC BA-NA THEO CÔNG GIÁO Ở XÃ ĐẮK HÀ, TỈNH QUẢNG NGÃI

    Trên cơ sở tiếp cận cấu trúc không gian, bài viết phân tích biến đổi không gian thiêng trong đời sống của người Ba-na theo Công giáo ở xã Đắk Hà, tỉnh Quảng Ngãi. Dựa trên tư liệu điền dã dân tộc học kết hợp khảo sát định lượng tại ba thôn của người Ba-na theo Công giáo, nghiên cứu làm rõ sự điều chỉnh về chức năng, ý nghĩa của các không gian thiêng truyền thống như nhà rông, giọt nước và rừng ma, đồng thời, xem xét vai trò của các cơ sở thờ tự Công giáo trong cấu trúc không gian làng đương đại. Kết quả cho thấy, sự hiện diện của Công giáo không dẫn đến sự đứt gãy hệ thống không gian thiêng truyền thống, mà diễn ra như một quá trình hội nhập và điều chỉnh văn hóa, trong đó các yếu tố tôn giáo mới được tích hợp vào cấu trúc không gian thiêng của làng. Trong quá trình này, cộng đồng Ba-na giữ vai trò chủ động trong việc phân định chức năng các không gian, duy trì các ranh giới biểu tượng và dung hòa giữa truyền thống với thực hành tôn giáo mới, qua đó hình thành một cấu trúc không gian t

  • MỘT SỐ THÁCH THỨC CHO PHÁT TRIỂN DU LỊCH CỘNG ĐỒNG VÙNG DÂN TỘC THIỂU SỐ Ở TỈNH NGHỆ AN

    Du lịch cộng đồng là giải pháp hữu hiệu góp phần giảm nghèo, phát triển kinh tế, bảo tồn văn hóa, bảo vệ môi trường, có ý nghĩa quan trọng ở vùng dân tộc thiểu số nước ta hiện nay. Tuy nhiên, có nhiều thách thức cần phải vượt qua để phát huy hiệu quả của hoạt động kinh tế này. Từ góc nhìn ấy, bài viết tập trung phân tích, đánh giá về hoạt động du lịch cộng đồng của người Thái và người Hmông (Mông) ở hai xã vùng dân tộc thiểu số của tỉnh Nghệ An. Kết quả nghiên cứu cho thấy du lịch cộng đồng chỉ có thể vận hành hiệu quả nếu được đầu tư, xây dựng theo một lộ trình cụ thể; phù hợp với tài nguyên du lịch, điều kiện kinh tế, văn hóa, xã hội của địa phương. Bên cạnh đó, mỗi điểm du lịch cũng cần phát huy tối đa bản sắc văn hóa trong việc xây dựng sản phẩm du lịch phù hợp; thu hút sự tham gia tích cực của cộng đồng địa phương.

Tin mới
Thống kê truy cập
  • Đang online: 1
  • Hôm nay: 1
  • Trong tuần: 1
  • Tất cả: 1